Chương 87: Lời Cảm Ơn
Xin gửi lời cảm ơn thật lòng đến George Eliot vì đã viết nên Middlemarch — một cuốn sách không ồn ào, nhưng càng đọc càng thấm. Cảm ơn bà vì đã nhìn con người bằng một ánh mắt vừa sắc sảo vừa dịu dàng: không vội kết luận, không ép ai phải “đúng” hay “sai”, mà kiên nhẫn đi cùng họ qua những lựa chọn, những vấp ngã, những khoảnh khắc yếu mềm và cả những lần cố gắng sống tốt hơn.
Cảm ơn bà vì những nhân vật hiện lên rất thật. Họ có lý tưởng, có tự trọng, có tham vọng, có nỗi sợ, có những sai lầm tưởng nhỏ mà lại kéo theo cả một đời. Đọc họ, mình không chỉ hiểu thêm về một thị trấn tỉnh lẻ nước Anh, mà còn hiểu hơn về những điều quen thuộc trong chính cuộc sống: chuyện hôn nhân, danh dự, tiền bạc, nghề nghiệp, lòng tin, định kiến… Những thứ tưởng bình thường, nhưng lại đủ sức làm trái tim người ta mỏi mệt hoặc lớn lên.
Cảm ơn bà vì đã khiến những điều “nhỏ” trở nên quan trọng. Một quyết định im lặng, một câu nói thiếu suy nghĩ, một lần chọn tử tế thêm một chút, một lần chịu trách nhiệm cho mình… Bà như nhắc người đọc rằng đời sống không chỉ được làm nên bởi những biến cố lớn, mà bởi rất nhiều điều thầm lặng như thế — và chính chúng mới là thứ định hình con người.
Cảm ơn George Eliot vì đã để lại một cuốn sách khiến người ta đọc chậm lại, bớt vội phán xét, bớt khắt khe với người khác và cũng bớt nặng tay với chính mình. Middlemarch giống như một người bạn trưởng thành: không dỗ dành, nhưng ấm; không tô hồng, nhưng vẫn khiến ta tin rằng những nỗ lực tử tế — dù lặng lẽ — vẫn có ý nghĩa.
Thật sự biết ơn bà, vì đã viết ra một tác phẩm mà dù thời gian trôi qua rất xa, người đọc vẫn cảm thấy được chạm tới.
Bình luận