Chương 35: Lời cảm ơn đến tác giả Emily Brontë
Lời cảm ơn đến Emily Brontë – Người viết nên cơn bão bất tử
Khi khép lại những trang cuối cùng của Đồi gió hú, có một điều khiến tôi day dứt hơn cả câu chuyện tình yêu và hận thù: sự biết ơn. Và tôi muốn gửi lời cảm ơn ấy đến Emily Brontë.
Cảm ơn bà vì đã dám viết khác biệt.
Giữa thế kỷ 19, khi văn học Anh vẫn còn ngập tràn những quy tắc đạo đức và cấu trúc truyền thống, bà đã tạo ra một thứ văn chương điên loạn, man dại và đầy bão tố. Bà không viết để làm vừa lòng số đông. Bà viết để khai phá những góc tối tăm nhất của tâm hồn con người – những nơi mà trước đó rất ít người dám đặt bút.
Cảm ơn bà vì Heathcliff.
Dù tàn nhẫn, dù ám ảnh, nhưng Heathcliff vẫn là một trong những nhân vật chân thật nhất mà văn học từng có. Cảm ơn bà đã không tô vẽ anh thành một người hùng lãng mạn hay một kẻ phản diện đơn thuần. Bà để anh mang trong mình cả yêu thương lẫn hủy diệt – và qua đó, bà nhắc nhở chúng ta rằng con người vốn dĩ phức tạp hơn bất kỳ khuôn mẫu nào.
Cảm ơn bà vì Catherine Earnshaw.
Một người phụ nữ không hoàn hảo, ích kỷ, mâu thuẫn, nhưng lại có một trái tim dữ dội đến nghẹt thở. Cảm ơn bà đã cho bà ấy tiếng nói, cho bà ấy những câu thoại vang vọng qua hơn một thế kỷ. “Tôi là Heathcliff” – ba từ ấy đủ để định nghĩa một tình yêu.
Cảm ơn bà vì vùng đồng hoang Yorkshire.
Bà đã biến những ngọn đồi trọc, những cơn gió gào thét thành một nhân vật sống động, thành linh hồn của câu chuyện. Đọc Đồi gió hú, người ta không chỉ đọc một cuốn tiểu thuyết, mà còn lạc vào một vùng đất, cảm nhận được hơi thở của thiên nhiên hoang dã – thứ thiên nhiên đã nuôi dưỡng tâm hồn bà.
Và trên hết, cảm ơn bà vì sự kiên cường.
Bà chỉ sống 30 năm. Bà viết Đồi gió hú trong sự cô lặng, giữa những mất mát và bệnh tật. Bà phải xuất bản dưới bút danh nam giới vì thời đại chưa sẵn sàng đón nhận một giọng văn nữ mạnh mẽ đến vậy. Bà đã không được chứng kiến sự công nhận mà tác phẩm xứng đáng. Thế nhưng bà vẫn viết. Vẫn kiên trì với thế giới nội tâm ấy.
Emily Brontë đã ra đi hơn một thế kỷ rưỡi trước. Nhưng mỗi lần có người đọc Đồi gió hú, tâm hồn bà lại sống dậy. Mỗi lần có người xúc động trước những trang sách, đó là cách bà vẫn đang nói chuyện với chúng ta.
Cảm ơn bà, Emily Brontë. Cảm ơn bà vì cơn bão bất tử ấy.
“Linh hồn chúng ta được làm bằng gì thì linh hồn của bà và của văn chương cũng là một.”
Bình luận