Herman Melville (1819–1891) là nhà văn, nhà thơ Mỹ thuộc giai đoạn “American Renaissance”, nổi tiếng nhất với tiểu thuyết Moby-Dick (1851) – một kiệt tác về biển cả, ám ảnh và định mệnh.
Ông sinh ra tại New York City, tuổi trẻ trải qua nhiều biến động tài chính, rồi sớm bước ra biển làm thủy thủ. Những chuyến đi thực tế (trong đó có trải nghiệm trên tàu buôn và tàu săn cá voi) trở thành “chất liệu sống” cho loạt tác phẩm hàng hải của ông. Hai cuốn đầu tay Typee (1846) và Omoo (1847) từng giúp ông được chú ý rộng rãi trước khi ông dấn sâu vào các tác phẩm nhiều tầng nghĩa và táo bạo hơn.
Khi ra mắt, Moby-Dick nhận phản hồi trái chiều và không thành công về thương mại, nhưng về sau được đánh giá lại và trở thành một trong những tiểu thuyết vĩ đại của văn học Mỹ. Những năm sau đó, Melville dần chuyển hướng sang thơ và sống lặng lẽ hơn; danh tiếng của ông được phục hưng mạnh mẽ ở đầu thế kỷ 20.